Bột chiên

Đây là món tủ của mama chứ không phải của mình. Mỗi lần ăn món này lại nhớ tới hồi bé, chừng 13,14 tuổi. Ngày đó, đi học chơi chung với 1 đám bạn gái, thỉnh thỏang buổi chiều hay kéo nhau đi ăn bột chiên ở Nguyễn Kim, sau này lớn lên chút xíu thì mò xuống tận Võ Văn Tần để ăn. Mà món này có gì đặc sắc đâu ngoài miếng bột hấp mềm mềm, chiên vàng rộm, ăn với trứng chiên đập bể ngay trên chảo lửa nóng và 1 ít đồ chua ngon ngon. Vậy thôi, mà làm mê đắm bao gương mặt tuổi học trò. Còn nhớ mãi cô bạn thân, sau khi sang Mỹ vài năm thì gọi phone cho tôi, hí hửng báo mình sắp về SG chơi. Hỏi: mày muốn ăn gì, tao dẫn đi ăn! Nàng mừng rú lên trong điện thoại “tao chỉ mong đặt chân xuống Sài Gòn, ăn dĩa bột chiên cho đỡ chết thèm!”. Híc, tưởng nàng đòi cao lương mỹ vị gì chứ bột chiên thì OK la!

Tặng ai đó xa nhà, nhìn dĩa bột chiên khỏi chết thèm nha.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: